Các bạn truy cập IGAMEMOBI.NET để xem được nhiều nội dung mới nhất nhé

Hướng dẫn Sử dụng trình duyệt [Opera Mini mới nhất][UC Browser mới nhất cho Android] để truy cập web với tốc độ nhanh nhất !

Mobi Army

Mobi Army - Anh Tài Tựa Gunbound

Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer.
Giác Đấu

Giác Đấu - RPG Action Thời Trung Cổ

Nhập vai các chiến binh, sát thủ, pháp sư tung hoành chiến đấu và săn tìm phần thưởng quý

Truyện SEX - Bác Sĩ Miệt Vườn

Truyện SEX - Bác Sĩ Miệt Vườn

Bác Sĩ Miệt Vườn

$pageIn Tác Giả: Lúa Vàng

Hà nhận nhiệm vụ của cơ quan điều tra công an tỉnh K để phá án. Cô ngồi đọc ngấu nghiến những tài liệu có liên quan đến vụ án. Xem ra, đây là vụ án ly kì nhất mà cô phải đảm nhận kể từ ngày ra trường.

Tốt nghiệp trung cấp cảnh sát nhân dân, cô xin về quê nhà ở một vùng quê, và nhận công tác tại công an huyện. Năm nay cô vửa tròn hai mươi ba, cái tuổi mà mọi cái ha, cái muốn của đời người có lẽ đang đạt cực điểm. Tuy nhan sắc không kém ai, nhưng đến bây giờ cô cũng chưa có một người tình nào cả, nói cho đúng hơn, Hà không tin vào cánh đàn ông, kể từ ngày ấy...

Lúc Hà được 16, thì cô đã bị mất trinh. Một hôm, bà chị ruột của Hà đang nằm trong nhà thương để sanh đứa thứ hai. Do gia cảnh đơn chiếc, nên Hà phải qua ngủ để giữ nhà. Đinh ninh không có ai ở nhà, nên Hà chui ngay vào phòng của anh chị mình. Thời tiết nóng nực, cộng với mùi khai nước tiểu của thằng cu tí, Hà không thể nào ngủ được. Khi cô chợp mắt thì cũng phải nửa đêm. Cô ơ màng nhận ra rằng có một hơi òng phà vào mặt mình, nhưng không tài nào cựa quậy được. Trong màn đêm, qua tiếng thở phì phò, cô nhận ra đó là ông anh rể. Co cố gượng dậy, nhưng chỉ bung được hai tay. Lập tức cô dùng hết sức lực của mình để đẩy đầu ông anh rể ra:
- Anh làm gì mà nằm đè lên người em vậy?
- Anh yêu em mà
- Hỏng được đâu, anh là anh rể của em mà?
Không thèm trả lời, hắn đã quờ tay kéo tuột quần của Hà ra. Cô linh cảm rằng mình đang bị hãm hiếp bởi cái ông mà hằng ngày mình vẫn gọi bằng anh rể. Và thật vậy, cái quý báo của gười con gái mà cô ráng giữ gìn trong suốt 16 năm qua, cô định bụng sẽ để dành cho cồng trong ngày lễ vu quy. Vừa đau, vừa tức, tức mà kông dám nói với ai, chỉ sợ làm khổ cho chị gái mình.

Mười mấy năm qua, cô không còn tin tưởng cái bọn đàn ông nữa, vì vậy cô quyết định đi vào cái ngành cảnh sát để quyết tâm bảo vệ chị em phụ nữ.

Vụ án mà cô đang nghiên cứu để điều tra một ông bác sỹ miệt vườn có hành vi dâm ô với phụ nữ, nhưng không ai chưng ra được chứng cứ bất lợi cho ông ta. Có lẽ tại trình độ dân trí chưa cao, nên họ không hiểu về luật lệ.

"Bác sỹ Lê Nam, đã lợi dụng ngành nghề của mình để quan hệ tình dục với nhiều phụ nữ, không phân biệt lớn bé..."
Trong mớ hồ sơ có rất nhiều lá thơ tố cáo, nhưng hầu hết rất chung chung. Trong số ấy có một lá đáng được lưu ý :" Thưa quý chánh quyền, tôi xin trình bày sự việc dưới đây. Số là con gái tôi đang học lớp 9. những tháng trước đây, nó bị đau bụng kinh, nhưng tôi không biết, cứ tưởng nó bị đau ruột nên vôi đem đến ông ấy. Không biết ông ấy đã khám những đâu, nhưng khi về nhà, nó trở nên bất thường, cứ cười cười, trông có vẻ là vui sướng lắm. Chúng tôi gặng hỏi mãi thì nó cũng chẳng chịu nói. Sau ngày đó, nó thường kêu tôi dẫn nó đi tái khám. Một lần, hai lần, tôi sinh nghi, không biết con gái mình được khám cái gì mà nó mê đến như vậy. Tôi không cho thì nó trốn. Qua thời gian dài theo dõi, chúng tôi mới phát hiện rằng ông bác sỹ đã làm cái chuyện đó với con gái chúng tôi. Rất mong chính quyền xem xét, để cho những người khác không bị hại như con chúng tôi..."

*
* *

Do đơn vị chúng Hà khá khiêm tốn về nhân sự, nên vụ án này họ giao khóang cho cô. Cô lao ngay vào công việc. Cô phải lặn lọi gần một ngày đường mới đến được cái xã của ông bác sỹ Lê Nam. Cô phải tá túc trong một nhà người dân. Trong vai một bệnh nhân, cô dò la tin tức:
- Cụ ơi, thế cháu bệnh như vậy thì ông ấy chữa hết không hả cụ?
- Đến như bệnh vô sinh, mà ổng còn trị được nói chi bây.

Cô phì cười trong bụng. Hèn gì, với cái ý nghĩ ngây ngô như vậy thì làm sao không bị hắn gạt cho được cô chuẩn bị những trang bị cá nhân cùng những đồ nghề chuyên dụng, cô đi đến nhà ông ta. Mới hơn 9 giờ sáng mà phòng khám thật đông người. Gọi là phòng khám cho sang, chứ thật ra chỉ là một căn nhà tường, được ngăn ra làm 3, ngòai cùng là phòng đợi với hai dãy ghế, phòng giữa là bếp, nhà tắm. Còn phòng cuối cùng mới là phòng khám. Ông ta chưa có vợ, mặc dù đã hơn 35. có tiếng ai nhí nhố bên ngòai :
- Ông bác sỹ đi trực rồi, chắc là trưa mới về.
Nghe vậy, cô nhanh chóng lẻn vào trong, chờ cho mọi người không chú ý, cô đã nhanh tay thao tác, một chiếc máy camera được lắp vào, nó có thể quay trọn cảnh nên trong phòng khám. Lui ra ngòai, Hà bây giờ mới để ý rằng có rất nhiều cô gái đang chờ bên ngòai, ai cũng có vẻ sốt ruột hơn là đau đớn vì bệnh tật.
Lân la với một cô gái trẻ, cô ta cho biết :
- Cái đó của em ngứa lắm, em đến đây để khám
- Uûa, ông ta khám được hết các bệnh hả em?
- Dạ, em hỏng biết nữa, nhưng nghe đồn ổng khám hay lắm, nên em phải lặn lội xuống đây

Hà lặn thinh đi ra ngòai chờ. Khỏang 11 giờ trưa, có một ông da ngăm, trông có vẻ vạm vỡ đẩy xe vào trong. Đó là ông Lê Nam. Nhìn cũng có duyên quá đi chứ. Do theo số thứ tự, nên chiều hôm đó cô cũng không vào được, mà cô đâu cần khám quái gì, cái cô cần là cuộn băng kia.

Tối hôm đó, cô tranh thủ lúc nhà bà lão ngủ, cô bật máy lên để xem. Thật không may cho cô, hình ảnh trong băng cứ lập lòe, nhòe nhọet, không thể nhìn rõ được. Lờ mờ hình ảnh trong phim, cô cũng đón ra được cái cảnh trong ấy. Lâu lâu nó lại lóe sáng lên như đêm mưa mà có chớp vậy. Những lúc hình ảnh chợt rõ, cô mới biết được một thân thể cường tráng của ông bác sỹ, trong áo blouse mà chiếc quần tuột hẳn xuống tận mắt cá. Cô bệnh nhân nằm trên giường cứ lắc lư theo nhịp của ông. Một lúc lâu sau, ông rút dương vật ra khỏi cửa mình của cô gái, cô không thể tin vào mắt của mình, dương vật ông quá to, to hơn hiều lần so với cái của ông anh rể mà trước kia đã thụt vào chính âm hộ cô.

Rõ ràng cái việc làm của ông bác sỹ là có thật giống theo đơn thưa của bà con trong làng, nhưng cô vẫn còn phần vân là không biết cái chuyện làm của ông ta là do các nữ bệnh nhân tự nguyện hay là chính ông đã cưỡng bức họ? Hà tự nhủ trong lòng nếu cô mà có đứng trước con người cao to, đẹp trai, một cái dương vật bư đến thế thì chắc cô cũng phải cúi đầu chấp nhận, nói chi là những người dân thiếu hiểu biết kia. Nghĩ như thế, rồi Hà tự xua đuổi cái ý nghĩ quá ư kì cục của mình, nhưng trong thâm tâm, cô cũng chấp nhận một điều là con người ai cũng có trái tim, ai cũng có một tình cảm, một sự ham muốn, nó xuất phát từ bản năng của giống người. Hà nhớ lại cái lần bị anh rể hãm hiếp, tuy cô đau đớn về mặt thể xác, nhưng tận đáy lòng, có cái gì đó ủng hộ. Giám mà lúc đó ông anh rể đừng hãm, đừng hiếp, mà nhẹ nhàng đưa cô vào một hòan cảnh để cho cô tự nguyện thì hay biết mấy. Cô bần thần vì những ý nghĩ, những câu hỏi cứ đan xen nhau, làm cho thinh thần cô trở nên bấn lọan. Cái thiện, cái ác phút chốc không còn ranh giới rạch ròi nữa.
Phải suy nghĩ về những chuyện này làm cho đầu óc của Hà cứ rối tung lên. Hà muốn tạn mắt chứng kiếng để tìm hiểu nguồn cơn. Cô linh cảm chuyện này không phải do lỗi của ông bác sỹ thôi, mà có cả từ người bệnh. Trong đơn tố cáo của những bà mẹ, bao giờ cũng nói rằng chính con cái của họ trốn nhà đi tìm ông ấy để được khám bệnh. Rõ ràng, chính các cô tự đem thân mình hiếng dâng cho ông ta để có được những cảm giác bay bỗng rợn người. Cô nhớ lại trong cái băng mà cô quay được, chưa có bênh nhân nào vùng vẫy, hay chống đối. Rõ ràng họ cũng đâu có bị bác sỹ gây mê, thế mà họ nằm êm re, có cô còn bíu lấy mông của ông ta để lôi cho sát vào. Thấy dương vật ông ta khó đút vào được, có cô còn tự động banh hai mép âm hộ ra... vì vậy, chưa thể nói là ông bác sỹ này có tội một cách hòan tòan.
Hà lại tìm đến nhà của ông bác sỹ. Cô nhận ra ngay những vị khách của ngày hôm qua, có những cô mà Hà đã nhìn trong băng, họ đang chờ đến lượt mình. Cô nào cô nấy có vẻ hồi hộp chờ đợi. Họ phát hiện ra cô không như họ, nên họ cảnh giác. Khó khăn lắm thì Hà mới hỏi chuyện được với một bà đứng tuổi, bà không đến để khám, mà đến để chờ cô con gái. Bà chỉ tay về phía cô gái ngồi gần đầu (có nghĩa là sắp đến lượt):
- Đó, nó đó. Cái gì mà cứ đòi đi khám hòai, tôi thấy nó có bệnh họan gì đâu?
- Chắc là mình không biết, vô đó bác sỹ mới tìm ra bệnh?
- Ừ, mà tui thấy cũng đúng, từ ngày đi khám ở bác sỹ này, ngực nó nở nang hẳn ra
- Uûa, con bác bị bệnh gì vậy?
- Nó than ngực nó đau nhói, hơi khó thở nữa...
Ngực đau, khó thở là triệu chứng của những cô gái tuổi dậy thì. Cái tuổi này mà gặp đàn ông lực lưỡng như ông ta thì sao mà giữ vẹn tòan cái chữ trinh? Cô thì thầm trong bụng. Nhìn những cô bước từ trong ra, cô nào cũng sáng rỡ, như là mọi bệnh đều tan biến. Không ai nói với ai, họ đi ra mặt còn đỏ ửng, mồ hôi nhễ nhại. Chính vì không ai nói với ai, nên sự việc của ông ta mới có điều kiện tồn tại mãi đến bây giờ.
Rồi cũng đến lượt Hà. Cô vào bên trong mà trong lòng lo sợ, cô sợ rằng ổng sẽ phát hiện ra cô chính là cảnh sát điều tra, nhưng cô lại nhủ thầm mình cũng như bao nhiêu bệnh nhân khác, làm sao ông ta phát hiện được? Rồi nổi lo sợ khác, là không biết ông ta có làm gì mình không khi mà ông ta không phát hiện ra cô đang theo dõi ông ta?
- Cô ở đâu mà tui chưa gặp bao giờ?
- Dạ, em ở xã kế bên, nghe người ta nói bác sỹ chữa hay lắm, nên em sang đây.
- Cô bệnh gì?
- Dạ,... em có chồng được ba năm rồi mà vẫn chưa có con, em sợ... chồng em bỏ
Hà giả vờ cho giọt nước mắt lăn dài trên má. Ông ta ra hiệu cho cô nằm xuống. Không một chút suy tư, không mộ chút nào do dự, ông biểu cô cởi hết áo quần ra cho ông khám. Cô nghe như vậy ngượng chín cả người. Đây là lần đầu tiên cô bị người khác kêu phải cởi bỏ quần áo một cách lịch sự như vậy, vì cái lần ông anh rể làm bậy, anh ta chẳng thèm kêu, mà tuột đại xuống. Qua cặp mắt kính, cô nhìn thấy được vẻ mặt khinh khỉnh của ông, ông ta đắc thắng với việc làm của mình, trông ông ta giờ đây thật sở khanh. Cô nghĩ như vậy vì quên ông ta chính là bác sỹ đang làm công việc khám chữa bệnh. Khám bệnh, tất cả các bác sỹ đều có quyền làm như vậy, thế tại sao không với ông ta?
Thấy cô chần chừ chưa chịu cởi bỏ quần áo, ông cào nhàu:
- Cởi ra tôi mới khám được tòan diện. Nhìn vào thân thể, tôi mới biết được nội tiết tố của cô có phát triển bình thường hay không?
Nói là nói vậy thôi, chứ nhìn vào cô, ông ta đủ biết cô chưa có chồng, vì nhiều lẽ. Lẽ thứ nhất là ngực cô không nở xệ xuống như những cô gái thôn quê khác. Những người con gái khác khi đã có chồng thì bao giờ ngực cũng xệ xuống theo năm tháng và tần suất sử dụng của chồng, nói cách nào đi nữa, ngực cô không thể là người đã từng được sử dụng, nó còn săn chắc, còn mới nguyên. Và ông đã biết cô gái này làm gì rồi. Chưa có chồng mà dám đi khám vô sinh. Để xem cô tìm gì được ở ta?

Hà miễn cưỡng chấp nhận lời yêu cầu của ông bác sỹ, vì cô đã lỡ phóng lao. Cô cũng chưa hình dung được là mình sẽ đi về đâu trong cái cuộc chơi này. Cô cởi những mảnh vải bên trên ra trước. Ông ta cũng chẳng cần quan tâm đến thân thể của cô đang lồ lộ hiện ra trước mắt. Cô tức mình cởi nhanh quần dài và quần lót rồi đến ưỡng ngực trước mặt ông ta, mà quên rằng mình đang là bệnh nhân. Ông ta không hiểu chuyện gì, bèn đẩy cô nằm ngã ngữa trên giưỡng. Bằng những thao tác thuần thục và thêm vào đó, ông muốn trêu chọc cô, trêu chọc trên cái thân thể đang trần truồng như nhộng, ông dùng tay mình kều hai đầu vú. Một phản xạ tự nhiên, cô co rúm người lại. Ông đắc ý với việc làm của mình." Gớm, cũng nhạy cảm quá nhỉ!" ông thì thầm trong bụng. Ông chuyển tầm nhìn của mình xuống phía dưới, mắt ông nhìn tới đâu, cảm giác nhột nhạt chạy khắp đến đó. Ông dừng lại ngay đám lông xù xì, mà ban nảy chưa có một vết bẩn, giờ đây sau một hồi xâm xuê đầu vú, nó trở nên ướt nhẹp. Nó ra, mà không cần sự điều khiển của cô, nghĩa là cô đâu muốn nó ra như vậy, vì trước mặt đàn ông mà nó vô trật tự đến vậy, mặc dù là bác sỹ đi nữa, cũng chứng tỏ rằng trong cô đang đòi hỏi mãnh liệt, sự đòi hỏi đơn thuần chỉ là thõa mãn nhục dục. Khi ánh mắt của ông liếc nhìn xuống vùng âm hộ, cô ngượng muốn chết đi được.

Trong lúc cô đang khinh khỉnh như muốn nói rằng ông thô lắm, ông dâm tặc lắm, thì ông chẳng thém đếm xỉa gì đến cái vẻ đẹp tạo hóa của cô. Hai đùi thon dài, trắng muợt mà. Thêm vào đó là chùm lông đen sì xoăn tít, mu thì nhô cao lên. Trái với trên, ông không thèm dùng tay để khám, điều này nằm ngòai sự tưởng tượng của cô. Trong cái băng mà cô quay được, ông chẳng những khám bằng tay, mà cả bằng chiếc cằm đầy râu của mình, với chiếc lưỡi tham lam, ông đã rà khắp đùi cô gái, rà sâu vào vùng cấm, làm cho cô gái vặn mình, bấu víu vào hông ông. Trong lúc này, ông lại dùng dụng cụ, khều hai mép âm hộ của cô mà nhìn vào, chính vì ông dùng dụng cụ như vậy, làm cho hai mép của cô bị ê ẩm. Cô mong muốn ông dùng hai tay và banh chúng ra một cách nhẹ nhàng, nhưng dường như ông chẳng thèm để ý cô đang nhăn mặt đau đớn. Bên trong hai mép là một cái màng hồng hồng, mà theo kinh nghiệm ông có được, thì cô ta chỉ chơi có vài lần là cùng. Nước nhớt dính nhẹp ngay cửa mình. Ông hỏi :
- Tôi nhìn thấy tất cả của cô đều bình thường, thế cô muốn khám hay điều trị thế nào?
Đang thả hồn mình theo những động tác quá ư kích thích của ông, cô chòang tỉnh, quay ngay về hiện tại:
- Dạ, em không có bầu, em sợ chồng em bỏ.
- Vậy hả, tui khám thấy bình thường, hay là cô về, bữa khác lại đây tui khám lại
- Dạ, nhà em hơi xa, có thể cho em tá túc lại đây, chừng nào rãnh thì ông khám cho em , được không ạ?
- Ờ... ừ... tùy cô thôi, tui sợ bất tiện cho cô đó.
Cô uể ảoi đứng dậy và nhanh chóng mặc quần áo trở lại. Cô ra ngòai mà lòng ảm thấy nuồn buồn, vì đã hơn hai ngày mà vẫn chưa tìm ra chứng cứ gì cả. Cứ như ông đã đối xửa với cô như ban nảy thì làm sao buộc tội ông ta? Đến cả cô mà ông ta cũng chẳng thèm đụng tay vào. Cô càng nghĩ càng ức lòng lắm ngay cái lúc cô bị kích thích dữ dội, tưởng chừng ông ta làm cái gì nên trò, nên trống, nào ngờ ông chỉ dùng cái dụng cụ khều khều, banh banh ra. Giá mà lúc đó cô đừng là cô cảnh sát điều tra, cô sẽ câu cổ ông ta xuống, dúi đầu ổng vào mu, coi ổng có cảm giá gì không thì biết.
Chiều hôm đó, cô đem đồ đến nhà ông để ở. Cũng như bao bệnh nhân khác, đều ở chung trong một phòng không mấy tiện nghi lắm. Mãi đến hơn 8 giờ tối, cô mới tắm rữa và ăn uống được.

Cô đi lang thang trong khu phòng khám hòng tìm ra những bằng chứng. Ông Nam khám bệnh đến 10 giờ đêm, đó là theo những lời nói lại của những bệnh nhân. Cô cố khái thác từ những bệnh nhân, nhưng xem ra không có kết quả. Những bệnh nhân lớn tuổi, đều ghi nhận ở ông một y đức tốt, mộ chuyên môn giỏi, chỉ có những cô gái, chỉ cười cười rồi lẽn lẽn bỏ đi. Họ muốn bảo vệ ông, vì họ muốn được ông khám bệnh. Với những cô chưa có chồng thì khi được ông ân ái, như là gặp được một vị vua. Còn với những chị đã có chồng, khi qua tay ông, họ như được đến chín tầng mây. Chồng của họ phần lớn chỉ là những anh nông dân quê mùa, khi lên giừơng, chỉ biết lột quần vợ ra rồi đút dương vật vào, họ không thèm biết âm hộ của vợ mình có ra nước hay chưa, thậm chí có những ông chẳng thèm cởi áo để xem vú của vợ, chỉ cần cởi quần ra là đủ. Đến với ông bác sỹ, ông dùng hết những thủ thuật của giới ăn chơi thành thị, bao giờ ông cũng bú, cũng liếm đến khi họ không chịu được thì mới vén áo blouse lên, kéo dương vật dài sọc ra để đút vào.

Ngang qua cửa sổ phòng khám, cô nghe tiếng lụp cụp bên trong phòng. Cô đi đến gần thì nghe tiếng rên của người con gái. Cô biết tiếng rên này, biết cái cảm giác này, cô ta đang trong cơn đê mê. Cô ghé mắt nhìn vào trong. Một cảnh tượng thật khủng khiếp đập ngay vào mắt. Cô gái đang nằm trên giường nệm trần truồng như nhộng, cô ta oằn ọai theo từng nhịp từng nhịp. Cô ta sướng như điên, nhưng không thể nhìn thấy được, vì ông ta đã kỹ lưỡng đặt một bức màng ngang qua bụng, chính vì vậy, người bệnh chỉ có thể cảm nhận được cái cảm giác, chứ đâu ngờ rằng phía bên kia bức màng, ông ta không hề tuột quần xuống. Dương vật ông ta cương cứng, đẩy cả cái quần và cái áo blouse, nhưng ông không hề đút dương vật của mình vào cửa mình cô gái. Cái lạ là ông ta vẫn nhịp nhẹ nhàng, còn cô gái thì vẫn rên hư hử. Nhìn kỹ hơn, thì ra ông ta đang cầm một dương vật giả, đang thụt miệt mài, 100% là cô đang nằm bên dưới không hề hay biết. Chỉ là cái dương vật giả mà cô bệnh nhân lại oằn oại sao? Cô ta thở dốc rồi sủi thẳang hai chân tay. Ông bác sỹ vội vàng rút dương vật ra, ngâm ngay vào ly nước. ÔngÔng thản nhiên đến bàn tính tiền, còn cô gái thì nhanh chóng mặc lại quần áo. Cô bẽn lẽn nhìn ông, nhưng ông cứ thản nhiên viết.
- Em có phải tái khám nữa không bác?
- Tùy cô thôi, nếu muốn thì đến như mọi khi

Hà bám theo cô gái, thì mới biết cô ta không đẹp, không hấp dẫn lắm, vì vậy có thể ông bác sỹ phải sử dụng đến dương vật dỏm, để khỏi phải sử dụng cái riêng của mình vào những chuyện vô bổ. Tàn nhẫn quá. Nếu phải kết tội ông ta, cô còn ấn thêm một tội danh là lường gạt phụ nữ, lường gạt trên sự sung sướng của người khác, vì dám sử dụng đồ giả. Cô tâm đắc với ý nghĩ của mình. Nói gì đi chăng nữa, cô cũng chưa tìm ra được chứng cứ. Nói làm sao khi chưa tận mắt chứng kiếng ông ta dùng dương vật của mình để đút vào âm hộ của người bệnh? Việc ông ta dùng đồ giả, không thuyết phục được khi kết tội ông ta. Bác sỹ có thể dùng dụng cụ y khoa khi ông ta cần. Dương vật giả được dùng, có thể để chữa bệnh vô sinh chi chi đó thì sao?

$pageOut $pageIn

Ngày hẹn tái khám cũng đến. Cũng như lần trước, Hà được ỵêu cầu phải cởi bỏ hết quần áo ra. Cô đã quen với việc này, nên cũng không còn ngượng ngùng nữa. Bác sỹ Lê Nam thấy xao xuyến trước thân thể tràn đầy sức sống đang phơi ra trước mắt. Ông biết cô gài này không phải là người địa phương, cũng không khải là cô gái quê mùa như những người con gái khác, chỉ có điều ông chưa biết rõ được ý đồ của cô ta. Ông nhớ lại cách đây nhiều năm về trước, cái thủa mà ông chân ướt chân ráo cầm cái mảnh bằng Y đi khắp nơi trong thành phố xin việc, nơi đâu cũng lắc đầu. Ông liền theo một đám bạn đi vùng kinh tế mới, và lập nghiệp ở một vùng quê xa xôi hẻo lánh. Một chàng trai trắng nõn trắng nà, vì hận cái chốn đô thành mà phải lặn lội về cái vùng quê không có đường xe chạy (những năm sau này, có phần khắm khá hơn). Người dân bệnh họan thì chỉ biết cạo gió, giác hơi, bệnh nặng thì chết, mà không hề có một cơ sở y tế nào. Mãi những năm sau, một cơ sở y tế của cả một khu vực rộng lớn hình thành, và dĩ nhiên, anh mới có đất vụng võ. Chuyên ngành của anh là nhi, nhưng một bác sỹ như anh không chỉ yêu cầu là nhi, mà có phải đảm nhận tất cả mọi thứ. Cái ngày đầu anh nhận một ca đẻ, làm cho anh nhớ suốt đời. Sau này anh mới biết, đó cũng là ca đẻ đầu tiên ở vùng quê được đem đến trạm xá, vì trứoc giờ, họ chỉ nhờ vào tài nghệ của những bà mụ vườn.

Lần đầu tiên anh nhìn âm vật thật của người phụ nữ trưởng thành, thì chính là lúc anh nhìn thấy của một sản phụ, anh không biết mình phải nên vui hay nên buồn nữa. Anh không dám nhìn thẳng vào cửa mình, nhưng anh cũng thấy được âm hộ sưng phồng lên, bự chành bành, tím sậm. Không may cho anh, thấy chim sản phụ là chuyện thường ngày của một bác sy sản, tức là không cho phép dương vật của họ cương. Còn đàng này, anh chỉ là một bác sỹ nhi, nên thấy chim như vậy mà anh vẫn cương lên được. Anh thấy xấu hổ vô cùng, cũng may là chỉ có sản phụ và anh. Lúc đó anh phải dùng lưỡi lam cạo hết lông của cô ta. Phải công nhận một điều, bên ngòai có quê mùa đi chăng nữa, thì âm vật gần như nhau. Cũng lông rậm, cũng hai mép, cũng hột le, cũng màng trinh,... sản phụ nhìn anh, ngượng ngùng, ngượng đến nổi anh kêu cô ta rặn, nhưng rặn hòai vẫn không được.

Sản phụ cũng làm, các cái anh đều đảm trách. Riết rồi anh trở thành một bác sỹ giỏi và nổi tiếng của cả một vùng quê rộng lớn. Anh được phép mở phòng mạch tư ngay sau đó. Những năm đầu, cái lợ của anh không phải là tiền, mà là được chiêm ngưỡng rất nhiều cơ thể phụ nữ. Trước mặt anh, không ai dám cải lời khi anh yêu cầu họ cởi bỏ quần áo. Họ kính nể, họ say mê. Những cô gái đang tuổi trăng tròn thì lấy anh làm hình tượng cho người chồng lý tưởng. Có bà mẹ, đưa con gái của mình đến khám, nhưng khi anh đã là vua của một vùng, thì việc ấy coi như là tiến cung. Theo kinh nghiệm, anh chỉ chơi những người con gái tự nguyện đem thân xác tới, và họ đã có chồng càng tốt. Khi họ đã có chồng, họ không phản đối việc anh làm, vì họ muốn học thêm kinh nghiệm, nhưng với những cô bé chưa chồng, nhất là chưa một lần ăn nằm với ai, màng trinh còn nguyên vẹn, họ rất đắn đo khi anh làm chuyện đó, và thường họ có những phản ứng mà anh sẽ không ngờ. Nhưng nói chung, khi họ chịu cởi quần áo ra, thì y như rằng họ đã chịu để cho anh chơi.
Anh chơi không biết bao nhiêu người, không còn nhớ bao nhiêu lần, chỉ biết rằng có những bệnh nhân cứ tái khám, tái khám, mặc dù anh kết luận không có bệnh gì cả...

Hà nằm đó chờ đợi,và cô chẳng đóan được ông ta sẽ làm gì mình. Dương vật gỉa như cô gái kia ư? Không, cô đâu cần dương vật giả. Cô cần chính cái của ông ta đút vào để làm bằng chứng. Ông Lê Nam cũng rất đắn đo trước thân thể mỹ miều của cô gái đang nằm trần truồng trên giường khám, thân thể của cô gái không phải chịu sương chịu khó mà lần đầu tiên ông được chiêm ngưỡng. Qua khỏi đầu gối trở lên trên, làn da trắng mịn dần làm cho chùm lông chính giữa hình tam giác nổi cộm, đen ngòm.. ông chưa động tay động chân mà những sợi lông đã sững lên, nhớt bắt đầu rịn ra. Ông nhớ rất rõ cái lần ông chơi bệnh nhân đầu tiên là một cô bé độ chừng 17 -18 gì đó. Tình cờ ông đi từ trạm xá về, trời chuyển mưa đen kịt. Đi ngang qua một cái chòi lá nằm trơ trọi giữa cánh đồng thì nghe tiếng rên đau đớn của một bé gái.
- Cô bị làm sao vậy?
Bị hỏi bất thình lình, cô bé ngước lên sợ sệch. Định thần lại, cô nhân ra ông, là Bác sỹ trưởng của trạm xá. Nó mếu máo:
- Dạ con đau lắm
- Đau chổ nào?
Cô bé chỉ vào bụng, hơi chệch xuống dưới. Lê Nam không nghĩ là cô bé lừa mình. Anh ngỡ ngàng, bối rối. Anh lập tức dìu cô bé về nhà mình, vì nơi đó có đèn điện sáng thì anh mới khám được. Khuôn mặt bầu bĩnh của cô gái làm cho anh động lòng. Lần đầu tiê được nằm trên giường nệm trắng tinh, cô gái không dám nhúc nhích. Nó nằm co ro, lại càng co ro hơn khi anh ấn tay vào bụng nó. Anh lần tay về bên dưới. Anh chạm phải mớ lông xù xì bên trong lớp vải quần cũ kỹ, nó không hề mặc quần lót. Anh cảm thương cho số phận của phụ nữ nông thôn. Không phải nó dâm tặc đến nổi không mặc đồ lót, mà dưới nông thôn lúc bấy giờ, chuyện này là thường tình. Con gái lớn, không được sự giáo dục kỹ càng của cha mẹ, nên không chú ý bản thân cho lắm. Cũng may, đa phần họ mặc quần màu đen hoặc sậm màu, nên khó thấy. Anh ấn bên phải, anh ấn bên trái, nó đều nhăn mặt, nhưng khi anh sờ ngay chính giữa, thì sắc mặc nó chuyển sang đỏ bừng.
- Chổ này có đau không?
Nó lắc đầu. Thực ra, con bé không bị bệnh gì nghiêm trọng cả, mà do nó bị đau bụng kinh nguyệt. Nó chưa ra được nên nó hành con nhỏ. Anh biểu nó cởi quần ra cho ông khám, nó chần chừ. Những miếng bợn trắng kèm với nước nhớt, làm cho cửa mình con bé nhầy nhụa. Anh đưa tay quẹt vào một chút rồi quay người ra sau, anh đưa ngón tay lên mũi. Chu cha ơi, nó nồng nặc mùi dâm thủy. Dương vật của anh từ từ cương lên, nó kích thích anh dữ quá. Anh banh hai mép âm vật ra, đỏ hỏn bên trong, màng trinh còn nguên vẹn. Cón bé thở gấp. Anh hứng tình thọc nguyên ngón tay trỏ vào trong, nó oằn người. Anh cũng giả bộ khám đi khám lại bằng cách cọ xát bàn tay lên vùng mu. Con nhỏ rên hư hử.
- Bộ đau lắm hả?
- Dạ không ạ.
- Sao lại rên?
- Tại bàn tay bác sỹ...
Anh khoái chí với việc làm của mình mà quên rằng mình đang đứng trước con bệnh. Ngón tay anh ướt nhẹp do nhớt trong âm hộ con bé. Anh muốn lắm. Anh nhớ cái lúc anh đỡ đẻ cho một sản phụ, nhìn cái lồn sưng múp, tím bầm mà anh còn nứng, nói chi là âm vật của một con bé còn sỏn, còn son thế này. Lông con bé sửng lên như nghiêng người chào đón, mời mọc anh. Anh đưa tay ép dương vật của mình xuống, nhưng khi anh buông tay ra, nó bung ra mạnh, to và dài hơn. Anh co chân con bé về phía trước, âm hộ mở ra tạo thành một khe lớn, mà anh có thể nhìn vào trong được.
- Ráng chịu đau, anh sẽ chích cho.

Con bé nhìn anh chờ đợi. Nó đâu có biết là anh chích, mà chích thuốc gì, và chích bằng kim gì, nên nó có vẻ vui lắm. Anh kéo áo lên để lôi dương vật to đùng ra ngoài, một chút dâm thủy của đàn ông đọng lại trên đầu khất, trong suốt. Anh kéo nó nằm xích ra ngoài mép giường, vẫn đang tư thế hai chân gấp lại, ép sát vào đùi, khe hở vẫn to như ban nãy. Anh kéo tuột quần ra khỏi để không còn vướn víu nữa. Dương vật của anh ngóc đứng lên, anh đè nó xuống cho ngang tầm với cửa mình con bé, lúc này nó đang mơ mơ màng màng, chứ chưa thấy ông bác sỹ đang định đút vào. Tâm trạng của anh cũng hồi hộp lắm, vì đây là lần đầu kể từ ngày anh nhận nhiệm vụ của một bác sỹ ở vùng quê. Trước kia thì cái chuyện chới gái, anh cũng thường làm lắm, nhưng những lúc ấy thường xảy ra trong bóng tối, cứ mò mẫm, ôm nhau, rồi đút vào, nắc hồng hộc, chớ không nhìn rõ mặt nhau, chơi xong lặp tức đứng dậy mặc vội quần áo vào là mạnh ai nấy đi. Còn bây giờ, anh phải đối mặt với sự thật, là cái mà anh sắp làm, người đời gọi là hiếp dâm. Anh tự cho mình có cái quyền được ngắm, được chơi bệnh nhân, vì so với công sức anh bỏ ra cho mảnh đất này thật vô cùng to lớn, còn cái chuyện anh có đút dương vật vào âm vật của người phụ nữ nào đó, thì có đáng gì đâu. Nhưng bây giờ, tự dưng anh cảm thấy thương con nhỏ, không biết nó có chịu nổi cái dương vật to lớn này không? Anh rề rề dương vật vào cửa mình con bé, một chút cảm giác truyền sang thân thể, đít nó nhíu lại, khe hở lập tức cũng bị khép một chút. Anh dùng đầu dương vật mình chà vào âm hộ, chừng như quen dần, âm hộ của nó giãn trở lại, mở càng to hơn. Hứng quá, anh ấn dương vật vào một chút, con bé có cảm giác là âm hộ của mình bị một vật gì đó nông bự ra, đau điếng, bất giác nó đưa tay sờ xuống chim, chạm ngay vào dương vật của anh. Anh cầm tay nó cho vuốt dọc theo dương vật. Con bé cũng chẳng biết đó là dương vật của người đàn ông, mà cứ tưởng đó là ống chích của bác sỹ.
- Anh chích vào nghen, ráng chịu đau, đừng có la
- Dạ...
Anh ấn mạnh vào một cái ót, con bé đau quá, nước mắt ràng rụa, mà chẳng dám la to. Máu đã chảy dọc theo hai bên háng, xuống ngay lổ đít. Lồn con nhỏ bót quá, cứ như ngậm chặt lấy dương vật, nó không cho anh rút ra. Vẫn biết là con bé đang còn đau, nhưng anh không dừng lại được. Anh bắt đầu nắc, nước nhớt trong lồn con bé đã thấm trọn dương vật của anh. Anh di chuyển dễ dàng hơn, nhanh hơn, và dứt khoát hơn. Cơn đau dịu dần, con bé thấy có cái gì đó cứ thụt ra thụt vô trong chim của mình, lại còn có cảm giác sương sướng nữa, nó cố gắng nằm yên cho ông bác sỹ chích, nhưng nó chẳng nằm yên được, thân thể của nó cứ phải trườn tới trườn lui theo nhịp nắc của anh. Anh đã quá quá, anh sướng quá, anh thõa mãn quá, vì anh đâu có ngờ rằng mình nói chích thuốc mà bệnh nhân nằm yên cho anh chích như vậy. Oáng chích của anh cứ phầm phập ra vào. Từ chổ nằm yên cho anh chích, con bé cũng rên hư ử theo nhịp nắc của anh. Anh nhủ rằng mình sẽ dùng chiêu này cho những bệnh nhân khác. Anh sướng, anh rung lên, dương vật của anh giật giật trong người con bé, tin khí tràng ra ngoài... anh dịu dần.
- Hết đau bụng chưa?
- Dạ, đỡ rồi ạ
- Có cần, thì ngày mai đến anh chích nữa nghen
- Dạ...
Ngày hôm sau con bé đến thật, anh cũng chích, và lần này nó sướng, nó rên dữ lắm. Nó đã biết không phải anh chích, mà anh đang làm cái chuyện vợ chồng với nó, nó sung sướng vì được hầu hạ, được làm vợ bác sỹ, dẫu cho đó chỉ là cái miếng chớ không có tiếng, nhưng người đời, khối người thích có cái miếng đó...

Tiếng Hà đằng hắn làm cho ông bừng tỉnh. Trước mặt ông đây là một bệnh nhân không bình thường, đang hạ mình cởi hết quần áo cho ông ngắm. Ông lắc đầu trong sự giật mình. Ông buột miệng mà chẳng biết mình đang nói gì:
- Cô là ai? Tại sao cô đến đây?

Đến lượt Hà giật bắn người. Cô giật mình vì chân tướng mình đã bại lộ, vậy là công toi, nhất là cô đang trần truồng như nhộng trước mặt người đàn ông xa lạ. Nếu cô là bệnh nhân thực thụ thì chuyện cởi đồ cho bác sỹ khám là chuyện thường tình, đằng này, trong mắt ông, cô không phải là bệnh nhân, vậy cô cởi đồ cho ông để làm gì? Hoá ra cô trở thành đĩ thõa.
- Tại sao anh nghĩ tôi không đến đây để khám bệnh?
- Chính thân thể của cô đã nói điều đó.
- Là sao?
- Cô chưa hề có chồng, vậy cô muốn khám vô sinh?
Hà rung bần bật. Cô nhảy nhanh xuống giường rồi mặc đồ vô. Cô thấy ngượng ngùng với việc làm của mình. Cô bực dọc vì hành vi của ông bác sỹ. Ông ta không nói ngay từ đầu, để cho mình phải trần truồng ra cho ông ngắm, để rồi ổng phán một câu xanh dờn. Cô không thèm nói với ông, đi nhanh ra ra cửa sổ. Cô mang vào và đặt lên bàn ông tất cả dụng cụ nghe nhìn mà cô đã cài từ hồi chiều.
- Đây ông xem, tôi là cảnh sát...
- Vậy cô định làm gì?
- Tôi không có ý định bắt ông, nhưng những việc làm của ông đã làm tổn thương bao nhiêu cô gái vùng nông thôn...
- Cô nói không đúng. Thật ra là tự nguyện.
- Tự nguyện ư? Ông đã lợi dụng việc khám chữa bệnh để quan hệ tình dục với những cô gái trẻ, làm ô uế ngành nghề của ông.
Thật ra cô đang giận cá, nên chém thớt cho đã nư. Cô giận ông đã nói ra sự thật, mà ông đã không làm cho cô giống như ôg đã làm cho những cô gái khác.
- Để cho tôi có thể hiểu và tin, ông có vui lòng kể sự thật đời của ông không?
- Vâng...

*
* *

Ông Lê Nam đã đóng cửa phòng khám rồi cùng Hà ra sau vườn. Tiếng chim hót líu lo hoà trong ánh nắng ban mai, đưa hồn cô về tận những cõi thần tiên. Đi bên ông, cô không thấy ông có vẻ là dâm tặc, mà như một người tình.
Dựa mình vào gốc cây, mặc cho tia nắng rọi thẳng vào mặt, ông chậm rãi đi về cuộc đời mình.
- Tại sao ông được cái danh là chữa vô sinh?

Hà hỏi ông trong cái giọng mềm mại hơn, không còn gay gắt như chiều tối hôm trước. Gỡ cặp kính cận, mặt ông có vẻ mệt mỏi.

Đó là câu chuyện của những năm trước. Trước cái thời điểm này, tôi đã ở với rất nhiều nữ bệnh nhân. Đa phần là những cô trẻ đẹp, và họ không hề/ không thể dứt ra được. Họ coi những lần ăn nằm với tôi, là một sự ban bố mà tôi đã rộng lòng cho họ. Họ quý mến, họ coi tôi như thần tượng. Một hôm, tôi nhận một bệnh nhân cũng trạc tuổi như cô đến khám :
- Cô bệnh gì?
- Dạ,... dạ... bác sỹ có thể làm cho em có con được không ạ?
Trời đất, tôi nghe như vậy mà giật cả mình, tôi mà làm cho cô âý có con ư? Tôi dư sức để làm cái chuyện ấy, chỉ cần tôi mơm vài mũi. Không đơn giản như vậy, cô ta kể lại là đã có chồng, nhưng không sao có con được.
- Cô và chồng có ăn ở thường xuyên không?
- Dạ, lúc trước thì thường lắm, có khi một ngày hai lần lận. Nhưng từ khi biết em không có con, ành buồn, nên có khi một tuần chẳng có lần nào cả.
Tôi hẹn cô ta cùng chồng đến để tôi khám. Thú thật, hồi học ở trường không học kỹ về chuyện này, chỉ nói sơ sài. Tôi nhủ thầm, nếu không được thì có chết thằng tây nào đâu? Sau một hồi khám cho người chồng, hình dáng, độ lớn cũng bình thường. Anh ta cũng ham muốn, cũng làm cái chuyện đó bình thường lắm. Tôi đề nghị:
- Nếu muốn tôi chữa có kết quả, thì cả hai vợ chồng phải nghe lời tôi. Tôi phải lấy và kiểm tra tinh trùng của anh mới được. Bây giờ tôi ra ngoài, hai người cứ sinh hoạt bình thường như ở nhà. Khi nào xong, anh ra cho tôi hay. Nhớ là phải xuất vào trong khay này.

Nghe tiếng cửa đóng lại, hai vợ chồng nhìn nhau e ngại, vì họ chưa làm cái chuyện này ở nơi lạ, và ít khi làm vào ban ngày. Anh ta tiến đến ve vãn người vợ, rồi đưa tay sờ vào chim. Cô vợ giúp chồng cởi quần áo rồi nằm dài lên giường. Ông chồng leo lên, nằm dài trên mình vợ, đút vào rồi nắc. Nắc lia nắc lịc khoảng 5 phút, rồi anh ta phóng tinh vào khay. Tôi cho họ về mà không quên dặn riêng với cô vợ:
- Ngày mai cô đến đây khám. Khỏang một tháng là cô có thể có con được.
- Làm sao anh ti chắc như vậy?- Hà thắc mắc
Tôi đã nhìn rất kỹ và khay tinh trùng của người chồng, gom lại chắc cũng cả muỗng canh, nhưng tuyệt nhiên trong vắt. Tinh trùng như thế thì làm sao có con cho được?
- Thế anh chữa bằng cách nào?
- Bằng chính tinh trùng của mình như với bao cô gái khác. Có điều là thai vì tránh thai, còn lần này làm cho thụ thai.
- Và kết quả tốt?
- Vâng. Từ đó tôi nổi như cồn, nổi hơn cả bệnh viện Từ Dũ như bây giờ.
Hà phân vân, không biết có nên hỏi câu này với anh ta không?
- Thế lúc khám em, anh không có cảm giác gì ư?
- Sao lại không? Bao giờ khi khám một người phụ nữ, anh cũng xem màng trinh của cô ta, xem cô ta có chồng chưa? Có con chưa? Hay là gái trinh. Thói quen là vậy. Khi nhìn thấy em trắng nõn nà như thế, anh chịu không được.
Hà thúc tay vào hông Lê Nam. Cô ngã người, mặt đỏ bừng nhớ lại cảnh mình nằm tênh hênh cho anh ấy khám
- Thế sao lúc đó anh không làm gì em hết?
- Anh phát hiện ra em không bình thường, thì làm sao anh có thể làm gì em. Vả lại, gần đây anh cũng dè dặt lắm.
- Sao vậy anh?
Có một lần anh nhận một bệnh nhân trẻ tuổi, độ chừng 15. Anh ve vãn và cô bé đồng ý. Sau cái lần đầu anh chơi, con bé coi mòi hạnh phúc lắm. Ngày sau, rồi ngày sau nữa, ngày nào nó cũng đến tìm anh. Anh không tiếp thì nó ngồi chờ hoài, chỉ cần anh dẫn nó vô buồng, cởi hết quần áo nó ra để chơi, chơi xong là nó đứng dậy về ngay. Chỉ có chơi, chơi xong nó mới ngoan như vậy, còn không được chơi, con bé tỏ ra ương ngạnh, nói gì cũng không chịu. Sau này tôi không thâý nó đến nữa. Dò tìm thì mới hay cô ấy đã qua đời. Hôm đó, cô ây trên đường đến phòng khám, nó thấy có hai thằng đàn ông ngồi nhậu trong chòi canh. Thay vì đi qua như mọi khi, đàng này nó đứng lại nhìn.
- Ê, mày nhìn ra sau xem, ai kiếm kià
Thằng này nhìn ra sau, chợt thấy có con bé khá xinh đang nhìn hau háu. Cả hai thằng cũng chẳng còn đủ tỉnh táo để phần biệt trắng đen, nó chỉ biết rằng dương vật tự dưng phồng lên đòi hỏi. Nó lôi con bé vào chòi thay phiên nhau đụ. Từ cái chổ sướng như ông bác sỹ, sau vài lần thay đổi, lồn nó khô nước, sưng tấy lên, vậy mà cả hai thằng chẳng thèm để ý, chúng nó chơi tiếp. Chúng chẳng những không chơi bình thường, mà khi hứng, chúng lấy rượu đế đổ vào lồn, đứa này đổ, đưá kia uống. Lồn sưng, gặp rượu đến thì rát không thể tưởng... sáng hôm sau, người ta phát hiện ra xác con bé trần truồng, lồn thì sưng múp, ruồi nhặn bu. Người ta tiếc thương cho cô bé bệnh tâm thần. Anh nghe như chết điếng. Con bé bị tâm thần, vậy mà anh là bác sỹ, anh không phát hiện, để cho con bé cứ mê muội anh.
Anh ray rứt, anh ân hận.
- Anh chơi như vậy, không sợ bệnh sao?
- Bệnh gì? Cô nào cũng mới tinh, có gì đâu mà sợ. Những bà có chồng, thì tối ngày chồng thui thui ruộng vườn, có ăn chơi đâu mà sợ lây bệnh.
Cả hai đâu ngờ rằng anh vừa kể vửà đưa tay vuốt ve nàng, còn nàng thì nằm ngả người lên đùi anh. Chỉ khi vừa xong câu chuyện thì họ mới nhận ra điều này. Lỡ tay đang ở trong quần của Hà, anh siết mạnh:
- Sao, có bắt anh không hả cô cảnh sát?
- Hứ,...
Một lần nữa, nước trong chim Hà chảy ra ướt cả tay anh. Anh đở Hà ngồi dậy, anh hôn lên má.
- Em co chịu làm vợ anh không?
- Nếu không thì anh sẽ đi hoang thế này hoài sao?
Anh hạnh phúc khi nghe Hà nói như vậy. Họ chẳng cần giường nệm, mà đè ngay ra. Tiếng lá cây khô xào xạc bẹp dúm dưới thân thể của hai người theo từng nhịp, từng nhịp của Lê Nam, vị bác sỹ biệt danh " Bác sỹ miệt vườn".

Hết

$pageOut
IGAME4U chúc bạn đọc truyện vui vẻ !^^
Cùng Chuyên Mục

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

WAP MIỄN PHÍ TRÊN DI ĐỘNG
Copyright@2013: igame4u.blogspot.com
Liên Hệ: Sa Lem - Email: nhungle2310@gmail.com

Copyright © 2013 by iGAME4U

Mục Lục: iGame4U

TẢI GAME ANDROID

GAME ĐAO KIẾM GIANG HỒ

TẢI GAME VÕ LÂM TRUYỀN KỲ

DMCA.com